Coloccini

Fabricio Coloccini

Ngày sinh: 22/01/1982
Chiều cao: 1.83 m
Cân nặng: 63 kg
Quốc tịch: Argentina

Les Ferdinand – người kết thúc

Cùng xem lại những bàn thắng của Les Ferdinand để hồi tưởng lại quá khứ hào hùng của Newcastle.
Les Ferdinand – Người kết thúc hoàn hảo cho những pha kiến tạo tuyệt vời của Peter Beardsley, David Ginola, Robert Lee…

Laurent Robert – tàu tốc hành bên hành lang cánh trái

Laurent Robert sinh ngày 21/5/1975 tại Saint-Benoît, Réunion- Pháp. Năm 2001, anh gia nhập câu lạc bộ Newcastle United với phí 9,5 triệu bảng từ CLB Paris Saint-Germain.

Trong thời gian thi đấu tại câu lạc bộ, Robert đã được nhiều người biết đến với khả năng kỹ thuật hoàn hảo và sở hữu tốc độ của một vận động viên điền kinh, anh thường được giao nhiệm vụ thực hiện những quả phạt góc và những tình huống sút phạt bên ngoài khu vực 16m50. Những cú sút xa của Laurent Robert từng là nỗi khiếp sợ của các thủ môn ở giải ngoại hạng Anh trong giai đoạn 2001-2006.

Laurent Robert có thể chơi tốt cả hai cánh nhưng đặc biệt ở cánh trái nơi mà anh đã tạo nên “thương hiệu” của riêng mình trong suốt quãng thời gian anh chơi cho Newcastle. Đối tác quen thuộc và ăn ý nhất của anh ở cánh trái trong giai đoạn này là Olivier Bernard và họ đã trở thành cặp đôi người Pháp xuất sắc nhất trong lịch sử Newcastle. Laurent Robert đã từng ghi bàn thắng từ cự ly 37m sau khi thực hiện cú dứt điểm từ xa, bóng đi với tốc độ lên đến 75 dặm/giờ.

Trong mùa giải đầu tiên tại CLB Laurent Robert đã có đóng góp rất lớn trong thành tích cán đích tại vị trí thứ 4 tại giải ngoại hạng Anh mùa giải 2001-2002, cũng trong mùa giải đó Newcastle đã đủ điều kiện tham gia UEFA Champions League thành tích tốt nhất của CLB trong 5 năm gần đó.

Robert đã dành nhiều mùa ở câu lạc bộ, trước khi công khai cãi nhau với HLV Graeme Souness và chỉ trích ông về sau này. Năm 2006 anh chính thức chia tay Newcastle để đến với câu lạc bộ Benfica của Bồ Đào Nha khép lại thời kỳ đỉnh cao phong độ của anh tại giải bóng đá ngoại hạng Anh. Trong suốt 5 mùa giải chơi cho Newcastle anh đã ra sân 129 trận và ghi 21 bàn thắng.

Về sau này dù có rất nhiều cầu thủ chơi nổi bật tại vị trí cánh trái của Raurent Robert nhưng người ta vẫn nhớ về anh như là một trong những cầu thủ chạy cánh trái xuất sắc nhất mà câu lạc bộ từng có. Chúng ta hãy chiêm ngưỡng lại những bàn thắng của Raurent Robert như là một minh chứng cho tài năng, tốc độ và kỹ thuật của một trong những tiền vệ trái hay nhất giải ngoại hạng anh giai đoạn 2001-2006

Alan Shearer

Alan Shearer (Sinh 13 tháng 8 năm 1970 ở Gosforth, Northumberland) là một cầu thủ bóng đá người Anh, Alan Shearer đã chơi cho Đội tuyển bóng đá quốc gia Anh và 3 câu lạc bộ Premiership của Anh: Southampton, Blackburn Rovers và Newcastle United.

Alan Shearer (Sinh 13 tháng 8 năm 1970 ở Gosforth, Northumberland) là một cầu thủ bóng đá người Anh, Alan Shearer đã chơi cho Đội tuyển bóng đá quốc gia Anh và 3 câu lạc bộ Premiership của Anh: Southampton, Blackburn Rovers và Newcastle United.

Alan Shearer trong màu áo Chích Chòe

Alan Shearer cao 1m83 – vị trí sở trường là tiền đạo. Hiện tại anh đã giã từ sự nghiệp sân cỏ của mình và đang làm bình luận viên bóng đá cho đài BBC.

Anh đã từng rất thành công ở cấp CLB và đội tuyển quốc gia, Alan đã trở thành một trong những tiền đạo ghi nhiều bàn thắng nhất mọi thời đại. Anh đã ghi tổng cộng 422 bàn thắng ở CLB và quốc gia, trung bình khoảng 25 bàn trong 1 mùa giải suốt 17 mùa giải anh trải qua. Anh đã lập kỉ lục ghi bàn tại Premier league với 261 bàn. Anh đã giã từ sự nghiệp thi đấu quốc tế từ Euro 2000 và vẫn tiếp tục chơi bóng tại Newcastle United cho đến khi vào năm 2006 anh phải giã từ sự nghiệp sân cỏ do chấn thương. Không chỉ riêng đội bóng và cả fan hâm mộ điều rất buồn khi Alan giã từ sự nghiệp.

Năm CLB Số trận (bàn thắng)
1988-1992 Southampton 118 (23)
1992-1996 Blackburn Rovers 138 (112)
1996-2006 Newcastle United 303 (148)
Tổng cộng: 559 (283)

*Chỉ tính số trận và số bàn thắng được ghi ở giải Vô địch quốc gia.

Đội tuyển quốc gia

Thời gian Đội tuyển Số trận khoác áo Bàn thắng
1990-1992 U-21 Anh 11 13
1992 Anh B 1 0
1992-2000 Anh 63 30

Sự nghiệp cầu thủ

Southampton (1988-1992)
Ở tuổi 15, Alan Shearer là nam sinh của trường Wallsend Boys Club, anh đã bị CLB Newcastle loại ra khỏi đội trẻ với vị trị thủ môn! ( Alan cũng thừa nhận rằng anh chỉ giữ gôn trong một thời gian ngắn mà thôi). Sau đó, anh đã chuyển sang học đá bóng ở CLB Southampton. Anh xuất hiện trên sân lần đầu tiên khi anh là cậu thủ dự bị được vào sân trong trận đấu với Chelsea vào 26 tháng 3 năm 1988. Và một tháng sau, anh phải làm các tờ báo phải giật tít tên anh lên trang bìa khi anh lần đầu ra sân ở đội hình chính của CLB và đã ghi 1 hat – trick vào lưới Arsenal vào ngày 9 tháng 4 năm 1988. Khi đó, Alan chỉ mới 17 tuổi và 240 ngày. Anh đã phá kỉ lục thế giới về cầu thủ trẻ tuổi nhất lập hat – trick tại giải bóng đá chuyên nghiệp, kỉ lục này đã được giữ cho đến khi Alan phá vỡ nó là 30 năm bởi Jimmy Greaves. Alan Shearer đã kết thúc mùa giải 1987–88 với 3 bàn thắng trong 5 trận đấu.

Mặc dù có đầy hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, nhưng Shearer chỉ được xem là kẻ thế vai ở đội hình một, chưa ghi tới 10 bàn cho Southampton ở mùa giải 87-86. Nhưng khi tới mùa giải 89 – 90 anh mới thể hiện được mình bằng việc thi đấu cực hay tại Southampton trong 2 mùa giải liền ( 1889 – 1990, 1990 – 1991 ). Sự thể hiện của anh hết sức thành công của anh đã được nhiều fan của CLB công nhận và anh được bầu chọn là cầu thủ hay nhất của Southampton năm 1991 mặc dù chỉ ghi được 4 bàn trong 36 trận. Chính vì thế anh vẫn chưa là tay săn bàn của Southampton cho đến mùa giải 1991 – 1992 anh đã ghi được 13 bàn trong 41 trận. Nhờ vậy, anh được gọi vào đội tuyển Anh và được nhiều sự chú ý của các CLB ở PL khác, có thể kể đến là Manchester United.

Blackburn Rovers (1992-1996)
HLV đội tuyển Anh thời đó đã chọn Alan vào đội hình để thi đấu tại chung Euro 1992 nhưng Alan chỉ thi đấu được một trận ( trận gặp Pháp) và chẳng ghi được bàn nào. Và đội tuyển Anh phải dừng lại ở vòng đấu bảng khi để thua Thụy Điển 2-1.

Tuy nhiên, tài năng của Alan Shearer đã được khẳng định tại Ewood Park khi HLV Kenny Dalglish đã mua anh từ Southampton với giá 3,3 triệu bảng. Trong khi đó thì ngài Alex Ferguson cũng đang muốn có Alan Shearer nhưng mọi cố gắng của ông đều thất bại.

Alan đã trở thành cầu thủ chính của đội tuyển Anh trong suốt mùa giải ấy, anh đã ghi bàn vào lưới Tiệp Khắc trong trận Anh thằng Tiệp Khắc 4-0 tại vòng loại World Cup 1994. Mùa giải đầu tiên của anh tại Balckburn bị đảo lộn tất cả, anh gần như không thi đấu ở nửa mùa giải đầu ( và cả các trận khác tại vòng CK World Cup 1994) vì chấn thương dây chằng trong trận đấu với Leeds United vào 26 tháng 12 năm 1992. Nhưng anh đã ghi 16 bàn thắng trong 21 trận còn lại. Mùa giải kết thúc với đầy khó khăn, anh bị bắt buộc phải vắng mặt trong những trận đấu chính tại vòng loại World Cup 1994 và điều đó đã khiến đội tuyển Anh có nhưng kết quả đáng thất vọng.

Tại Balckburn, anh đã ghi 31 bàn trong 40 trận ở mùa giải 1993-1994, CLB đã kết thúc mùa giải ở vị trí thứ hai, sau MU. Anh cũng được danh dự được bình chọn là cầu thủ của năm. Nước Anh đã không thể tiến tới vòng CK WC 1994 nhưng Alan cũng ghi 3 bàn cho đội tuyển Anh.

Với sự xuất hiện của Chris Sutton ở mùa giải 94 – 95 đã tạo nên một cặp tiền đạo tấn công cực mạnh với Alan Shearer ở Blackburn với biệt danh “the SAS” – Shearer And Sutton. Alan đã ghi 34 bàn trong 42 trận đấu và giúp Balckburn dành được danh hiệu vô địch PL vào đúng ngày cuối cùng của mùa giải. Đây là danh hiệu lớn nhất trong sự nghiệp thi đấu CLB của anh. Anh cũng được góp mặt vào cúp C1 cùng Balckburn nhưng ClB lại bị loại bởi Trelleborgs FF của Thụy Điển.

Mùa giải 95 – 96 là mùa giải thất vọng của Blackburn khi chỉ đứng thứ 7 ở bảng xếp hạng PL. Alan ghi được 31 bàn trong 35 trận đấu. Anh phải vắng mặt trong 3 trận đáu còn lại ở PL vì chấn thương nhưng anh vẫn cùng đội tuyển Anh trong Euro 1996.

Newcastle United (1996-2006)

Sau Euro 1996, Alan định đầu quân cho MU nhưng sau đó anh chuyển sang thi đấu cho Newcastle Unitied với giá chuyển nhượng là 15M bảng Anh, người đưa anh về Newcastle United không ai khác đó là Kevin Keegan. Alan đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất vào thời điểm đó.

Mùa giải đầu tiên của anh tại Newcastle, anh ghi 25 bàn trong 31 trận tại PL, anh cũng có được danh hiệu PFA Player of the Year . Anh giúp Newcastle có vị trí thứ 2 ở bảng xếp hạng mặc dù anh vắng mặt ở nhiều trận đấu vì chấn thương. Sau mùa giải ấy thì Keegan đã ra đi và thay vào đó là Kenny Dalglish.

Tháng 7 năm 1997, Shearer phải trải qua một cuộc giải phẫu mắt cá chân khi anh bị chấn thương ở trận gặp Everton, chấn thương này đã phần lớn hạn chế anh ra sân ở mùa giải 1997 – 1998. Anh chỉ ghi được 2 bàn thắng trong 17 trận và Newcastle phải ở vị trí thứ 13 tại bảng xếp hạng. Nhưng dù sao thì Newcastle cũng tiến tới trận chung kết cúp FA cùng Arsenal nhưng để thua 2 – 0. Shearer đã suýt ghi bàn trong trận đó,
Ở nửa cuối mùa giải, cả dư luận đã tranh cãi quanh việc Shearer đá vào đầu Neil Lennon ở trận gặp Leicester City. Anh may mắn không bị hình phạt của The Football Association sau khi đe dọa sẽ từ bỏ sự nghiệp thi đấu quốc tế nếu anh vẫn bị ức chế về tai nạn này.

Mùa giải 1998 – 1999, anh đã ghi 14 trong 30 trân đấu. Anh giúp Newcastle lần thứ 2 liên tiếp vào CK cúp FA gặp MU nhưng để thua 2 – 0 tại sân Wembley. Mùa giải kết thúc, Newcastle đứng ở vị trí thứ 13. Kenny Dalglish đã bị sa thải sau mùa giải thất vọng đó và thay vào vị trí HLV là Ruud Gullit.

Shearer lại bị chấn thương và mất cả mùa giải 2000 – 2001 , anh từ giã sự nghiệp thi đấu quốc tế sau Euro 2000. Anh chỉ ghi được 5 bàn trong 19 trận đấu. Mùa giải sau có vẻ khá hơn khi anh ghi được 23 bàn trong 37 trận đấu và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 4 ( cao nhất từ 1997 tới nay). Anh được gọi vào đội tuyển Anh và các fan đều mong đợi anh sẽ vào đội tuyển nhưng anh đã từ chối lời gọi ấy.

Mùa giải 2002 – 2003, Newcastle trở lại UEFA Champions League. CLB đã để thua cả 3 trận đầu tiên tại vòng bảng nhưng đã thắng cả 3 trận còn lại để vào vòng 2 ( đội bóng duy nhất làm được điều đó từ trước cho đến nay). Tổng cộng suốt mùa giải anh ghi 17 bàn trong 35 trận đấu.

Sau đó, Newcastle lại có cơ hội trở lại Champions League proper năm 2003 nhưng lại đánh mất cơ hội đó khi thua Partizan Belgrade trên chấm penalties và Shearer đã đá hỏng quả penalty của anh. Mùa giải 2004 – 2005, anh chỉ ghi được 7 bàn trong 28 trận.

Shearer cho biết rằng anh sẽ giã từ sự nghiệp sân cỏ khi mùa giải 2004–05 kết thúc nhưng dưới sự tác động của HLV Graeme Souness đã đã quyết định tiếp tục chơi bóng vừa huấn luyện cầu thủ cho đến khi mùa giải sau kết thúc. Trong khoảng thời gian đó, anh đã phá kỉ lục của Jackie Milburn ghi 200 bàn thắng cho Newcastle. Anh đã ghi bàn thắng thứ 201 vào lưới Portsmouth vào ngày 4 tháng 2 năm 2006. Một vài nguồn tin đã phủ nhận điều đó khi họ cho rằng Milburn đã ghi tổng 238 bàn trong những trận ở thế chiến thứ 2 nhưng dù sao đi nữa thì Shearer cũng thi đấu ít hơn 5 trận.

17 tháng 4 năm 2006, khi chỉ còn 3 trận đấu cuối cùng của sự nghiệp đá bóng, anh đã phải bật khóc khi anh không thể thi đấu được nữa vì bị chấn thương đầu gối trong trận thắng Sunderland 4 -1 , anh ghi bàn thứ 206. Ngày 22 tháng 2006, anh chính thức giã từ nghiệp sân cỏ. Mùa giải cuối cùng anh ghi 10 bàn trong 32 trận đấu.

Ngày 11 tháng 5 năm 2006, Newcastle đã gặp Celtic, một trận đầu dành để tôn vinh huyền thoại của Newcaslte tại sân St James’ Park. Ngoài ra, còn các vị khách danh dự khác là Steve Watson, Gary Speed, Rob Lee và Les Ferdinand. Anh không thể thi đấu trong trận đó nhưng anh đã khai trận cho trận đấu và đá thành công trong loạt sút 11m giúp Newcastle dành chiến thắng. Mọi tiền lấy được từ trận đấu đều được quyên vào hội từ thiện North East, NSPCC ( Shearer đứng đầu) và quỹ Bobby Moore.

Shearer cũng được chọn vào OBE vào tháng 6 năm 2001 và the Freedom of the City of Newcastle upon Tyne vào tháng 3.

Thống kê các bàn thắng trong các trận bóng quốc tế

# Thời gian Địa điểm Đối thủ Bàn thắng Kết quả Giải đấu
1 19 tháng 2,1992 London Pháp 1-0 2-0 Giao hữu
2 18 tháng 11,1992 London Thổ Nhĩ Kỳ 2-0 4-0 Vòng loại World Cup 1994
3 17 tháng 5,1994 London Hy Lạp 5-0 5-0 Giao hữu
4 7 tháng 9,1994 London Hoa Kỳ 1-0 2-0 Giao hữu
5 7 tháng 9,1994 London Hoa Kỳ 2-0 2-0 Giao hữu
6 8 tháng 6,1996 London Thụy Sĩ 1-0 1-1 Euro 1996
7 15 tháng 6,1996 London Scotland 1-0 2-0 Euro 1996
8 18 tháng 6,1996 London Hà Lan 1-0 4-1 Euro 1996
9 18 tháng 6,1996 London Hà Lan 3-0 4-1 Euro 1996
10 29 tháng 6,1996 London Đức 1-0 1-1 Euro 1996
11 1 tháng 9,1996 Moldova Moldova 3-0 3-0 Vòng loại World Cup 1998
12 9 tháng 10,1996 London Ba Lan 1-1 2-1 Vòng loại World Cup 1998
13 9 tháng 10,1996 London Ba Lan 2-1 2-1 Vòng loại World Cup 1998
14 30 tháng 4,1997 London Gruzia 2-0 2-0 Vòng loại World Cup 1998
15 31 tháng 5,1997 Chorzów, Ba Lan Ba Lan 1-0 2-0 Vòng loại World Cup 1998
16 5 tháng 9,1997 Montpellier, Pháp Pháp 1-0 1-0 Tournoi de France
17 22 tháng 4,1998 London Bồ Đào Nha 1-0 3-0 Giao hữu
18 22 tháng 4,1998 London Bồ Đào Nha 3-0 3-0 Giao hữu
19 15 tháng 6,1998 Marseille, Pháp Tunisia 1-0 2-0 World Cup 1998
20 30 tháng 6,1998 Saint-Étienne, Pháp Argentina 1-1 2-2 World Cup 1998
21 5 tháng 9,1998 Stockholm, Thụy Điển Thụy Điển 1-0 1-2 Vòng loại Euro 2000
22 14 tháng 10,1998 T.p Luxembourg Luxembourg 2-0 3-0 Vòng loại Euro 2000
23 28 tháng 4,1999 Budapest, Hungary Hungary 1-0 1-1 Giao hữu
24 9 tháng 6,1999 Sofia, Bulgaria Bungary 1-1 1-1 Vòng loại Euro 2000
25 4 tháng 9,1999 London Luxembourg 1-0 6-0 Vòng loại Euro 2000
26 4 tháng 9,1999 London Luxembourg 2-0 6-0 Vòng loại Euro 2000
27 4 tháng 9,1999 London Luxembourg 4-0 6-0 Vòng loại Euro 2000
28 10 tháng 10,1999 Sunderland, Anh Bỉ 1-0 2-1 Giao hữu
29 17 tháng 6,2000 Charleroi, Bỉ Đức 1-0 1-0 Euro 2000
30 20 tháng 6,2000 Charleroi, Bỉ Romania 1-1 2-3 Euro 2000

Alan Shearer đứng thứ 64 trong danh sách 100 cầu thủ xuất sắc nhất thế kỷ 20 (Xếp hạng cùng Roberto Carlos với 52 điểm)

Alan Shearer – Les Ferdinand: Bộ đôi “sát thủ”

Mùa giải 1996/1997 là những kỉ niệm khó phai trong lòng người hâm mộ Newcastle United khi Chích chòe đã có cuộc rượt đuổi ngoạn mục với M.U trong cuộc đua đến danh hiệu vô địch giải Ngoại hạng. Và trong mùa bóng đó, Newcastle đã trình làng bộ đôi “sát thủ” Alan Shearer và Les Ferdinand làm mọi khung thành của đối phương phải run sợ…

Alan Shearer và Les Ferdinand chơi cặp vô cùng ăn ý

Les Ferdinand hiện đang là HLV cho các tiền đạo tại Tottenham Hotspur, nơi ông đã ghi dấu ấn trong 6 năm chơi bóng tại đây từ năm 1997 đến năm 2003. Nhưng trước khi đến với Spurs, Ferdinand đã có 2 mùa giải đáng nhớ trong màu áo Newcastle United. Chuyển đến từ Queens Park Rangers với cái giá 6 triệu bảng, Ferdinand đã ngay lập tức gây ấn tượng ngay trong mùa giải đầu tiên bằng 29 bàn thắng trên mọi đấu trường, trong đó có 25 bàn ở giải Ngoại hạng (xếp thứ 3 trong những chân sút tốt nhất). Chính những bàn thắng của Ferdinand đã đóng góp không nhỏ cho thành tích á quân giải Ngoại hạng mùa giải 1995/96 của Newcastle, chỉ xếp sau nhà vô địch M.U có 4 điểm. Đó thực sự là mùa giải đáng tiếc của Chích chòe khi có lúc họ đã hơn đối thủ tới 12 điểm nhưng lại sa sút trong 3 tháng cuối cùng và để mất chức vô địch ở những vòng đấu cuối.

Dù vậy, Newcastle luôn là một trong những CLB được yêu thích nhất tại nước Anh bởi lối đá tấn công đẹp mắt, đặc biệt là mùa giải 1996/1997 sau đó, họ có cặp đôi “siêu” tiền đạo Alan Shearer và Les Ferdinand. Chích chòe khi đó đã vượt qua sự tranh đấu quyết liệt của M.U khi bỏ ra số tiền kỷ lục khi đó là 15 triệu bảng để đưa Alan Shearer, tiền đạo số 1 xứ sở sương mù đã cùng Blackburn Rovers vô địch giải Ngoại hạng mùa 1994/95, về sân St. James’ Park. Shearer đã đi theo tiếng gọi của đội bóng nơi anh sinh ra và cả HLV Kevin Keegan (thần tượng của Shearer) để khước từ những vinh quang nếu khoác áo M.U. Và Newcastle đã không phải hối hận bởi Shearer đã có 10 mùa giải thấm đẫm những chiến tích để trở thành một huyền thoại của Chích chòe.

Bộ đôi nguy hiểm với mọi khung thành tại giải Ngoại hạng

Ferdinand và Shearer chỉ có 1 mùa giải 1996/97 duy nhất chơi cặp cùng nhau trên hàng công trước khi Ferdinand rời CLB chuyển tới Tottenham Hotspur mùa 1997/1998 với giá 6 triệu bảng. Nhưng cũng chỉ cần 1 mùa, cả 2 đã cho thấy họ đã chơi cặp ăn ý như thế nào với tổng cộng 41 bàn thắng tại giải Ngoại hạng, trong đó Shearer dành danh hiệu vua phá lưới với 25 bàn thắng, còn Ferdinand xếp thứ 6 với 16 bàn. Khả năng phối hợp của Ferdinand và Shearer trong vòng cấm là một trong những điểm nổi bật giúp họ có thể khiến đối phương bất ngờ trong những pha tấn công. Ferdinand thường là người có nhiệm vụ kiến tạo cho Shearer ghi bàn và minh chứng rõ nét nhất chính là không ít những bàn thắng của Shearer cũng có dấu giầy của Ferdinand. Đó là mùa giải thứ 2 liên tiếp, Newcastle cán đích ở vị trí thứ 2 sau M.U (được 68 điểm, kém Quỷ đỏ 7 điểm) trong sự e sợ của mọi đối thủ mỗi khi gặp Chích chòe và phải cảnh giác trước sự nguy hiểm của Alan Shearer và Les Ferdinand.

Kevin Keegan – Phần 1: Hành trình tới Liverpool

Joseph Kevin Keegan

– Sinh ngày 14/2/1951 tại Armthorpe, Doncaster, Anh

– Cao 1,73m

– Các CLB: Scunthorpe United (1968-71), Liverpool (1971-77), Hamburg (1977-80), Southampton (1980-82), Newcastle United (1982-84), Blacktown City Demons (1985)

– Với ĐT Anh (1972-1982): Chơi 63 trận, ghi 21 bàn
– Thành tích: 3 lần VĐ Anh (1973, 1976, 1977); 2 Cúp UEFA (1973, 1976); 1 Cúp FA (1974), 2 Siêu Cúp Anh (Charity Shield – 1974, 1976); 1 Cúp C1 châu Âu (1977); 1 lần VĐ Đức (1979); Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu các năm 1978, 1979; Cầu thủ xuất sắc nhất Anh năm 1976 của Hiệp hội các cây bút thể thao Anh (FWA); Cầu thủ xuất sắc nhất Anh năm 1982 của Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh (PFA).

Sự nghiệp HLV:

– Các đội bóng: Newcastle United (1992-97); Fulham (1998-99); ĐT Anh (1999-2000), Manchester City (2001-05), Newcastle United (từ tháng 1/2008)

– Thành tích: HLV xuất sắc nhất giải hạng nhất mùa giải 1992-93

– Các vinh dự khác: Huân chương công trạng OBE (hạng 4 trong hệ thống 5 tước hiệu hiệp sĩ của Anh); được đưa vào bảo tàng bóng đá Anh năm 2002 bởi những đóng góp cho bóng đá Anh.

Thành tích ghi bàn ở giải VĐ

CLB Số trận/Số bàn

Scunthorpe United (1968-71) 124/18

Liverpool (1971-77) 230/68

Hamburg (1977-80) 90/32

Southampton (1980-82) 68/37

Newcastle United (1982-84) 78/48

Blacktown City Demons (1985) 2/1

Tổng cộng 592/204

Kevin Keegan là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của bóng đá Anh và là một trong những cầu thủ Anh thành công nhất khi chuyển sang sự nghiệp huấn luyện. Và ông cũng là người Anh duy nhất hai lần được nhận danh hiệu Quả bóng vàng cho cầu thủ xuất sắc nhất năm của bóng đá châu Âu. Tóm lại, nói đến bóng đá Anh, không thể không nhắc đến tên Keegan.

Phần 1: Hành trình tới Liverpool

Tài năng Armthorpe
Với tư cách cầu thủ, Keegan là một trong những tiền đạo tài năng nhất trong thế hệ của ông. Ông bắt đầu sự nghiệp thi đấu cho Peglers Brass Works ở thành phố Doncaster, gần thị trấn quê hương Armthorpe, trước khi tới với Scunthorpe United.

Keegan là mẫu cầu thủ không thể ngăn chặn với kỹ thuật, tốc độ và lối chơi dũng mãnh, vừa có khả năng kiến thiết bóng và ghi bàn. Ông cũng có thể chơi đầu tốt dù chiều cao hạn chế. Tuy nhiên, đây vẫn là điểm không thể coi là mạnh của một tiền đạo xuất chúng như Keegan.

Bị CLB địa phương Doncaster Rovers chê, Keegan cuối cùng lại có được một cơ hội tốt hơn nhiều với CLB ở miền biển phía đông Scunthorpe United. Năm 1968, ông gia nhập Scunthorpe United với tư cách cầu thủ học việc và có trận đầu tiên ở Football League cuối năm đó khi mới 17 tuổi. Ông đã chơi 120 trận cho CLB này trước khi chấp nhận đề nghị tới Liverpool mùa hè 1971.

Không mất nhiều thời gian để Keegan xây dựng danh tiếng ở các hạng đấu thấp. Chỉ sau 3 năm, cầu thủ tài năng này đã khiến HLV lừng danh Bill Shankly của Liverpool quyết định phải mua bằng được với giá 35.000 bảng. Bản hợp đồng được hoàn tất ngày 10/5/1971 sau đó nhanh chóng được coi là quá hời so với những gì Keegan thể hiện.

Ngôi sao thành phố cảng

Ngày 14/8/1971, Keegan chơi trận đầu tiên cho Liverpool gặp Nottingham Forest ở Anfield và ghi bàn chỉ sau 12 phút vào sân. Ông nhanh chóng khẳng định mình là một cây ghi bàn sắc bén, mạnh mẽ, xông xáo, có tốc độ và trở thành cầu thủ yêu thích với các CĐV CLB.

Năm 1973, Keegan giành được vinh quang trong nước đầu tiên. Ông và John Toshack hợp thành bộ đôi ghi bàn xuất sắc giúp Liverpool giành chức VĐQG đầu tiên sau 7 năm chờ đợi. Tiếp đó là Cúp UEFA. Keegan ghi 2 bàn trong trận CK lượt đi để giúp Liverpool vượt qua Borussia Monchengladbach với tổng tỷ số 3–2. Khả năng phối hợp ăn ý giữa ông và Toshack tới mức gần như là thần giao cách cảm ở nhiều thời điểm. Một mẩu bình luận đã trở thành nổi tiếng của BLV trứ danh David Coleman đủ nhấn mạnh một cách chính xác sự ăn ý của bộ đôi này, đó là “Toshack, Keegan, tỷ số là 1-0″.

Mùa bóng sau đó, Keegan tiếp tục đóng góp nhiều bàn thắng nhưng “Quỷ đỏ” chỉ về nhì ở giải VĐQG sau Leeds United. Tuy nhiên, họ cũng kịp vớt vát cho một mùa giải suýt trắng tay bằng chiếc Cúp FA và sau đó là Siêu Cúp Anh năm 1974. Chiến dịch chinh phục Cúp FA bắt đầu bằng cuộc đấu với CLB đã chê Keegan, Doncaster Rovers. Ông đã khiến họ nhận ra sai lầm bằng hai bàn thắng trong kết quả hòa 2–2 trước khi Liverpool giành phần thắng trong trận đấu lại. Keegan ghi hai bàn nữa trước trận CK, trong đó có quả lốp bóng qua đầu thủ môn Peter Shilton ở bán kết gặp Leicester City tại Villa Park.

Trong trận CK, Keegan ghi 2 bàn giúp Liverpool đè bẹp Newcastle United 3–0, trong đó bàn đầu là kết quả một pha khống chế bóng bằng ngực và tung vôlê cực đẹp từ cự ly gần 25 m. Keegan là cầu thủ đầu tiên ghi hai bàn trong trận CK Cúp FA từ sau Mike Trebilcock của Everton năm 1966.

Ba tháng sau, Keegan trở lại Wembley trong trận tranh Siêu Cúp Anh (Charity Shield). Đó lại là một kỷ niệm buồn với Keegan khi ông trở thành cầu thủ Anh đầu tiên bị nhận thẻ đỏ ở sân Wembley sau pha ẩu đả với đội trưởng Billy Bremner của Leeds, người cũng bị nhận thẻ đỏ. Cuộc tỉ thí đó được chiếu trên kênh của BBC vào buổi tối còn cả hai bị phạt nặng. Mỗi người bị phạt tiền 500 bảng, Keegan bị treo giò 3 trận còn Bremner tới 8 trận.

Năm 1975 còn tệ hơn khi Liverpool không giành được một danh hiệu nào. Tuy nhiên đó giống như một thử thách của số phận và khi Keegan cùng đội bóng vượt qua được thì vinh quang là những phần thưởng xứng đáng. Rất nhiều danh hiệu đã tới với Keegan trong hai năm sau đó. Liverpool một lần nữa giành được chức VĐ Anh và Cúp UEFA. Keegan tỏa sáng rất đúng lúc khi ghi bàn trong cả hai lượt trận CK gặp FC Bruges mặc dù chỉ ghi được một bàn cho đội bóng từ đầu giải. Ông được Hiệp hội các cây bút thể thao Anh (FWA) bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất năm 1976.

Năm 1977, Liverpool hướng tới tham vọng chiến thắng ở cả ba mặt trận: giải VĐ Anh, Cúp FA và Cúp C1 châu Âu. Keegan là cầu thủ chủ chốt trong năm đáng nhớ đó dù ông đã trót ném một tảng đá vào con thuyền đang trôi về đích khi thông báo ý định rời CLB vào cuối mùa để ra nước ngoài thi đấu. Tuy nhiên, mặt khác thì ông tiếp tục dốc sức để Liverpool giành chức VĐQG và vào tới cả hai trận CK cúp kia. Trận cuối cùng của Keegan trong màu áo Liverpool trên quê nhà là khi Liverpool thất bại 1-2 trong trận CK Cúp FA trước Manchester United, hỏng giấc mộng “ăn ba”.

Liverpool sôi sục quyết tâm chiến thắng trở lại với trận CK Cúp C1 ở Rome gặp Borussia Mönchengladbach 4 ngày sau đó. Đó là trận cuối cùng Keegan khoác áo Liverpool và thật tuyệt vời khi đó là một chiến thắng lịch sử. Không ghi bàn nhưng Keegan đã làm rối tung hàng thủ dưới sự chỉ huy của Berti Vogts. Kết quả là chiến thắng 3-1 của đội bóng thành phố cảng Liverpool. Đây cũng là chiếc Cúp C1 đầu tiên của đội bóng giàu thành tích nhất bóng đá Anh.

Sau 323 trận và khoảng 100 bàn thắng ở tất cả các mặt trận cho Liverpool, Keegan chia tay đúng như tuyên bố trong sự tiếc nuối của các CĐV thành phố cảng.

“Kevin là một cầu thủ lỗi lạc. Với tôi, những đóng góp của anh ấy cho đội bóng những năm 70 là một hiện tượng. Giới truyền thông đã cố tô vẽ anh ấy thành một kiểu siêu sao nhưng thực ra Kevin là một cầu thủ có lối chơi đồng đội và khi rời ân anh ấy lẫn vào trong đám cầu thủ chúng tôi. Tôi nghĩ anh ấy là một con người tuyệt vời và một cầu thủ tuyệt vời” – Brian Hall, cựu danh thủ người Scotland là đồng đội của Keegan ở Liverpool.

Keegan là món hàng xuất khẩu vĩ đại thứ hai của thành phố cảng Liverpool sang Hamburg sau nhóm Beatles. Thế nhưng ngay cả Beatles vĩ đại cũng không được nhớ đến ở thành phố cảng nước Đức này nhiều như Kevin Keegan, siêu nhân nhỏ bé của bóng đá Đức.

Jackie Milburn – Jackie của chúng ta

Với người Anh, cúp FA có ý nghĩa đặc biệt, không chỉ vì đây là chiếc cúp có lịch sử lâu đời nhất thế giới. Với Newcastle cúp FA lại càng quý giá bởi lịch sử đội bóng này không có nhiều chiến tích đáng nhớ cho lắm. Chỉ trong 4 năm đầu thập niên 50 (từ 1951 – 1955), Newcastle 3 lần đoạt cúp FA, bằng thành tích của họ suốt 60 năm trước đó.

Người có công đầu trong thời kỳ vàng son của Newcastle ở cúp FA chính là John Edward Thompson ‘Jackie’ Milburn (thường được gọi tắt là Jackie Milburn). Người vùng Geordie gọi Milburn là Wor Jackie (Wor theo tiếng địa phương Geordie là chúng ta, Wor Jackie nghĩa là “Jackie của chúng ta”, một cách thể hiện sự yêu mến của giới hâm mộ đối với tiền đạo huyền thoại này, một trong những siêu sao đầu tiên của bóng đá Anh cùng những tên tuổi như Stanley Matthews). Milburn và Mathews từng dự World Cup 1950, nhưng ở giải ấy tuyển Anh không thành công (thua Tây Ban Nha và cả… Mỹ). Dù vậy, tuyển Anh vẫn tự xem mình là đội “cửa trên” so với phần còn lại của thế giới, nên thất bại này chỉ thuần túy là “tai nạn”. Milburn nhanh chóng quên đi nỗi buồn World Cup 1950 với thành công rực rỡ cùng Newcastle tại cúp FA trong nửa đầu thập niên 50. Ông là hung thần của mọi hàng thủ đối phương trong chiếc áo số 9 của Newcastle với vai trò trung phong, dù ban đầu Milburn là cầu thủ chạy cánh. Sau khi trung phong Charlie Wayman rời Newcastle sang Southampton vào tháng 10/1947, Milburn mới có dịp thể hiện tài năng thiên phú ở vị trí thích hợp nhất của mình. Một huyền thoại ra đời, nhưng cũng cần sự sắp xếp của số mệnh (Newcastle phải cảm ơn Wayman đã tạo cơ hội cho Milburn trổ tài).

Jackie Milburn đã được phong Thánh tại Newcastle

Với Milburn, cơ duyên bóng đá cũng là một sự sắp đặt của số mệnh. Thời trai trẻ của Milburn trùng với Thế chiến thứ 2 nên công việc thường ngày của ông là thợ mỏ. Một hôm, tình cờ đọc được mẩu quảng cáo tìm cầu thủ của Newcastle đăng trên tờ North Mail vào năm 1943, Milburn thử thời vận với hành trang là đôi giày (mượn của một người bạn) gói trong một tấm giấy báo cũ, 1 cái bánh dùng cho bữa trưa và một chai nước khoáng.

Những ngôi sao sáng thường khởi đầu bằng một câu chuyện lạ, thú vị. Ngay ở trận đấu tập đầu tiên, Milburn đã ghi 6 bàn giúp đội nhà thắng 9-3 sau hiệp đầu bị đối phương dẫn 3-0 (vì lúc ấy Milburn chưa sắm vai trung phong). Lập tức, Milburn được Newcastle mời ký hợp đồng, dù cậu vừa đá bóng vừa làm công nhân mỏ do sự bắt buộc của thời cuộc (chiến tranh thế giới, hoạt động bóng đá không diễn ra thường xuyên, thời ấy dĩ nhiên cũng không có các giải ở châu Âu nên sự vĩ đại của Milburn hầu như chỉ gói gọn trong biên giới nước Anh).

Milburn là ngôi sao kiệt xuất, nếu sinh ra ở thời đại khác, chắc chắn ông còn vĩ đại hơn nhiều trong lịch sử bóng đá Anh và thế giới. Dù sao đi nữa, Milburn vẫn được nhớ đến với 200 bàn ghi trong 395 trận cho Newcastle. Ở trận đấu tôn vinh Milburn, 50.000 khán giả có mặt tại sân St James’ Park cùng các huyền thoại Ferenc Puskas, Bobby Charlton và Jack Charlton. Milburn qua đời vào năm 1988 vì ung thư phổi khi mới 64 tuổi. Có người trách ban lãnh đạo Newcastle vì sáng kiến tặng thuốc lá cho những cầu thủ xuất sắc ở thời Milburn.

Nolberto Solano – Cánh chim Chích chòe La-tinh

Solano tên đầy đủ là Nolberto Albino Solano Todco, được người hâm mộ gọi bằng cái tên thân mật “Nobby”, Solano sinh ngày 12 Tháng Mười Hai 1974, Solano là tuyển thủ quốc gia Peru, hiện ông đã giải nghệ và làm công tác huấn luyện cho CLB Universitario de Deportes, CLB đang chơi ở giải Primera Division của Peru. Phần lớn sự nghiệp của Solano là ở Anh, Solano cũng đã chơi 95 trận cho Đội tuyển quốc gia Peru trong quãng thời gian từ năm 1994 đến 2009. Ở quê hương mình, Nolberto Solano được xem là 1 trong những người Peru nổi tiếng nhất, hình của Solano được in trên những con tem, thẻ điện thoại, Solano nổi tiếng đến nỗi đám cưới của Nobby còn được truyền hình trực tiếp.


Nolberto Solano là 1 tiền vệ cánh phải tài năng, Solano được người ta nhớ đến với những pha xuống biên cùng những đường tạt bóng chính xác và những tình huống bóng chết, Solano là sự lựa chọn đầu tiên cho những quả phạt góc và đá phạt trực tiếp. Solano cũng chơi tốt khi được xếp đá hậu vệ cánh phải. Solano là người Peru đầu tiên chơi bóng ở giải Premier league và Chung kết cup FA. Solano còn chơi kèn Trumpet cho 1 ban nhạc Salsa, đây là ban nhạc do Solano thành lập, nó được lấy tên là The Latinos Geordie, tạm dịch là Những Geordie La-tinh (Geordies là những fan của Newcastle ở vùng Đông Bắc). Qua tên ban nhạc ta cũng có thể thấy được tình yêu của Solano với câu lạc bộ Newcastle Urtd khi ông tự gọi mình là 1 Geordie.

Solano là con út trong gia đình, trên ông còn có 4 người anh và 2 người chị. Cha của Solano, ông Albino là 1 lính hải quân trong quân đội Peru còn mẹ của ông làm nội trợ. Nobby bắt đầu chơi bóng rất sơm khi mới là 1 cậu bé nhỏ con trên những đường phố của Callao City. Tuổi thơ của Solano được chứng kiến đội tuyển quốc gia Peru 2 lần tham dự vòng trung kết FIFA World Cup, lần đầu vào năm 1978 khi Solano mới 3 tuổi và lần thứ 2 khi ông 7 tuổi. Kỳ FIFA World Cup năm 1982 có ý nghĩa rất lớn với sự nghiệp của Nobby khi chính đội tuyển quốc gia đã truyên niềm cảm hứng và đam mê cho Solano với trái bóng tròn.

Năm 1992, Solano 17 tuổi và ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên cho CLB đang chơi ở giải Primera Division Peru là Sporting Cristal. Trận đấu ra mắt của mình Solano cùng các đồng đội đã thắng St Augustin 2-0. Solano đã giúp Cristal vô địch Peru 3 năm liên tiếp vào các năm 1994, 1995, 1996 và lọt vào trận chung kết Copa Libertadores 1997. . Cùng với Roberto Palacios , Flavio Maestri , Julinho và Jorge Soto , Solano là thế hệ vàng của Sporting Cristal.

Năm 22 tuổi Solano chuyển sang chơi cho Boca Junior và trở thành đồng đội của Diego Maradona-người đã đặt biệt danh cho ông là Solano ‘Maestrito “.

Năm 1998 là năm đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp của ông, Nolberto Solano trở thành người Peru đầu tiên chơi bóng ở giải bóng đá cao nhất Anh quốc khi ra nhập CLB Newcastle United khi ký hợp đồng trị giá 2.480.000 bảng. Giống như Peter Beardsley-1 huyền thoại khác của St James’ Park, Solano cũng có 2 lần thi đấu cho câu lạc bộ có màu áo truyền thống đen-trắng. Lần đầu tiên kéo dài từ năm 1998 đến 2004. Trận đấu đầu tiên của ông cho Newcastle là khi ông vào thay Andreas Anderson phút thứ 67 trong trận Newcastle-Chelsea ngày 22-8-1998. Vào năm 1999 Solano cùng với Newcastle Utd đã vào tới trận Chung kết cup FA. Trong thời gian thi đấu cho Newcastle lần thứ nhất, Solano chơi 233 trận và có 38 bàn thắng. Vào năm 2001 Solano đã có 1 pha Solo đep mắt và ghi bàn vào lưới CLB của Đức 1860 Munchen.

Sau 2 năm rưỡi thi đấu cho Aston Villa, vào tháng 8-2005, Solano từ chối Liverpool để trở lại khoác ao Newcastle Utd lần thứ 2, hợp đồng có giá trị 1,5 triệu bảng + James Milner ngược trở lại Aston Villa trong 1 hợp đồng cho mượn cả mùa giải. Solano tiết lộ Alan Shearer là người đóng vai trò không nhỏ khi tạo ảnh hưởng trong việc Nobby trở lại Newcastle. Mùa giải 2006-2007, Stephan Carr chấn thương và HLV Glenn Roeder phải xếp Solano đá Hậu vệ cánh phải. Tuy nhiên đây cũng không phải là vị trí lạ lẫm với Solano bởi ông từng đá vị trí này ở tuyển quốc gia Peru. Trong lần trở lại Newcastle Utd, Nobby đá 81 trận và có 10 bàn thắng. Tổng cộng sau 2 lần khoác áo Newcastle, Nolberto Solano đã có 314 trận và ghi 48 bàn cho Những chú Chích chòe.

Không chỉ những bàn thắng của Solano được người hâm mộ nhớ đến, cầu thủ có vóc dáng nhỏ bé còn được nhớ đến nhiều hơn ở khả năng chạy cánh hoàn hảo, Solano trong màu áo đen trắng được ví như chú Chích chòe nhỏ với những bước chạy không mệt mỏi bên cánh phải, không chỉ fan Newcastle mà còn có rất nhiều người theo dõi EPL nhớ đến Solano bởi kỹ thuật cá nhân tốt với những pha anh xuống cánh của anh luôn làm cho người xem phấn khích, Nobby với những đường chuyền bóng thông minh, những quả tạt có độ chính xác rất cao, Solano rất nhiều lần kiến tạo cho đồng đội ghi bàn. Một đặc sản khác từ Solano là khả năng đá phạt trực tiếp, đá phạt ghi bàn hay, những đường chuyền từ những tình huống bóng chết xuất phát từ Solano đều gây lên nguy hiểm cho khung thành đối phương.

Cho đến bây giờ nhiều Geordie vẫn ước ao Newcastle có một cầu thủ chạy cánh phải tuyệt vời như Nobby, cái tên của anh vẫn thường được nhắc đến khi người ta nói đến cánh phải hiện tại của Newcastle Utd, bởi sau khi anh ra đi và việc James Milner-cầu thủ trẻ được hướng tới thay thế Solano bị Dennis Wise bán cho Aston Villa, Newcastle vẫn chưa thể tìm được người thay thế anh những cái tên Wayne Routledge, Gabriel Obertan… đều làm cho những Toon Army không thỏa mãn. Hiện nay tiền vệ đa năng người Pháp Hatem Ben Arfa được kéo sang đá cánh phải đã làm cho các fan của the Toon yên tâm hơn. Nhưng nhiều người vẫn mong Newcastle có 1 cầu thủ sinh ra để đá cánh Phải giống như Nobby để cho Ben Arfa có thể về cánh trái sở trường của anh Và tái hiện cặp tiền vệ cánh hào hoa Solano-Robert làm ngây ngất bao con tim thuở nào.

Nolberto Solano được yêu mến đến mức khi đã qua thời kỳ đỉnh cao và ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp, rời Newcastle và thi đấu ở những CLB nhỏ hơn như Westham, Larissa (Hy Lạp), Universitario, Leicester, Hull… người ta vẫn không thôi quan tâm đến anh. Ngày 30-1 trong trận đấu giữa Leicester City và Newcastle Utd trên Sân vận động Walkers, phút 84 Solano vào sân thay người trong màu áo đội chủ nhà và đã nhận được sự chào đón và cổ vũ nồng nhiệt từ người hâm mộ của cả 2 đội bóng-điều mà không phải cầu thủ chuyên nghiệp nào cũng có đc. Mới đây 2-8-2011 tại sân nhà Bury của Harthpools, trong trận đấu giao hữu với Sunderland, Solano đã ghi bàn vào lưới Mèo đen, đối thủ không đội trời chung của Newcastle Utd. Nobby tự gọi mình là Geordie La-tin quả là không sai

Sau khi từ gia sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp Nolberto Solano hướng sự nghiệp của mình theo nghiệp huấn luyện. Mục tiêu của Solano là sau này sẽ đưa Peru vào vòng chung kết World Cup-điều mà ông đã không làm được trong sự nghiệp thi đấu của mình. Bước đi đầu tiên trong sự nghiệp huấn luyện Solano làm quản lý cho CLB Newcastle Banfield, 1 CLB bán chuyên ở vung Đông Bắc nước Anh. Tháng 6 năm 2012 Noberto Solano quay về làm công tác huấn luyện cho CLB Universitario de Deportes ở quê hương Peru của ông. Chúc Solano của chúng ta gặt hái được những thành công trong sự nghiệp huấn luyện của mình!
NOBBY! WE LOVE YOU!!!!!!!

Mời các bạn xem lại những bàn thắng đẹp nhất của Nolberto Solano trong màu áo Newcastle.

Tác giả: Neo_NTH
NUFCVN Forum

Peter Beardsley – tiền vệ công huyền thoại

Đối với nhiều người chúng ta, và nhất là với những sỹ quan trẻ của Toon Army Việt Nam. Peter Beardsley có thể là 1 cái tên hơi lạ lẫm nhưng với vùng Đông Bắc cũng như Alan Shearer hay nhiều tên tuổi khác Peter Beardsley là 1 huyền thoại gắn liền với những vinh quang của đội bóng, ông là người góp phần tạo nên 1 Newcastle Utd tấn công không mệt mỏi, đẹp mắt và cống hiến… thiết nghĩ diễn đàn của fans Newcastle United tại Việt Nam rất cần 1 bài viết về ông.

Trong những trận đấu của Newcastle tại St James’ Park luôn có hơn 10 giây Camera hướng về phía 1 người đàn ông trung niên ngồi trên khán đài quan chăm chú theo dõi hình đội bóng sọc đen-trắng thi đấu dưới sân, sẽ có nhiều người thấy thấp thoáng hình ảnh của Sir Bobby Robson khi ngài vẫn còn sống…

Peter Beardsley – Huấn luyện viên đội dự bị Newcastle United.

Đối với nhiều người chúng ta, và nhất là với những sỹ quan trẻ của Toon Army Việt Nam. Peter Beardsley có thể là 1 cái tên hơi lạ lẫm nhưng với vùng Đông Bắc cũng như Alan Shearer hay nhiều tên tuổi khác Peter Beardsley là 1 huyền thoại gắn liền với những vinh quang của đội bóng, ông là người góp phần tạo nên 1 Newcastle Utd tấn công không mệt mỏi, đẹp mắt và cống hiến… thiết nghĩ diễn đàn của fans Newcastle United tại Việt Nam rất cần 1 bài viết về ông.

Peter Beardsley tên đầy đủ của ông là Peter Andrew Beardsley ông sinh ngày 18 tháng 1 năm 1961 tại Anh Quốc. Ông cao 1m73 với bờ vai rộng và cái lưng hơi bị u, ông được người hâm mộ trìu mến đặt biệt danh là Quacimodo (thằng gù ờ nhà thờ Đức bà) ông từng được 1 tờ báo Anh bầu chọn vào Top 10 cầu thủ xấu xí nhất. Tuy nhiên trái với vẻ bề ngoài ông lại có lối chơi kỹ thuật, Peter Beardsley được người ta nhớ đến những pha dốc bóng thần tốc, kỹ thuật hoàn hảo và những cú sút búa bổ. Sự nghiệp cầu thủ của ông kéo dài 20 năm từ 1979 đến 1999, ông thi đấu cho đội tuyển quốc gia 59 lần và có 9 bàn thắng, Peter Beardsley đã có vinh dự được 1 lần mang chiếc băng đội trưởng tuyển Anh.

Sinh ra tại Longbenton, Northumberland, Beardsley là 1 sản phẩm của lò đào tạo CLB Wallsend Boys ở Bắc Tyneside, tuy nhiên ông được phát hiện bởi Newcastle Utd, Peter Beardsley bắt đầu sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp tại CLB Carlisle United năm 1978 . Thi đấu cho Carlisle từ năm 17 tuồi, với 104 lần ra sân và 22 bàn thắng, ông đã giúp cho CLB chiến thắng lên Sencond Divison mùa giải 1981-1982.

Sau khi sang Bắc Mỹ thi đấu ở 1 đội bóng Canada là Vancouver Whitecaps, thi đấu khá thành công Peter dược Ron Atkinson mua về Manchester Utd với giá 250.000 bảng, tuy nhiên trong cả mùa giải 1981-1982 ông chỉ được ra sân 1 trận trong màu áo Man Utd tại League Cup, vào tháng 1 năm 1983 ông trở lại thi đâu cho đội bóng Canada từ Man Utd với 1 bản hợp đồng miễn phí, khi đó Manchester United chưa biết họ đã để vuột mất 1 tài năng lớn. Tiếp tục chơi cho đội bóng thành phố Vancouver từ tháng 3 năm 1983 đến ngày 23 tháng 9 năm 1983 – 1 ngày quan trọng trong sự nghiệp cầu thủ của ông, Peter Beardsley ra nhập Newcastle United với mức giá 150.000 bảng.

Ngay sau ngày ký hợp đồng 1 ngày, Peter Beardsley chơi trận đầu tiên cho Newcastle Utd trong trận hòa 1-1 với Barnsley tại sân Oakley, với kỹ thuật điêu luyện và sự sắc bén trong thi đấu Peter Beardsley lập tức tạo ấn tượng tốt với những cổ động viên Newcastle. Trong những trận đấu sau đó Beardsley đã chiếm trọn cảm tình của người hâm mộ vùng Đông Bắc bằng những đường kiến tạo và những bàn thắng ngoạn mục. Ông tiếp tục cùng những đồng đội có 1 mùa giải đáng nhớ khi chơi cạnh đội trưởng Kevin Keegan trong mùa giải cuối cùng của sự nghiệp King Kev. Họ đã thi đấu rất ăn ý và trở thành 1 cặp bài trùng trên hàng công Newcastle, riêng Peter đã bỏ túi 20 bàn thắng ngay trong mùa bóng đầu tiên. Newcastle Utd đã kết thúc mùa giải của mình ở vị trí thứ 3 sau Chelsea và Sheffield Wednesday và 1 suất lên hạng đấu cao nhất bấy giờ của Anh là First Division.

Ngày 19 tháng 10 ngăm 1983, Peter ghi bàn thắng đầu tiên cho Newcastle Utd trong trận thắng Cardiff City tại Ninian Park, còn bàn thắng đầu tiên ông ghi tại Sân nhà St James Park là trong trận thắng Manchester City 5-0, đây cũng là trận đấu Peter lập Hat-trick.

Trong mùa đầu tiên thi đấu tại giải đấu cao nhất nước Anh thời ấy, First Division Peter Beardsley ghi 17 bàn thắng trong 38 lần được ra sân, Newcastle kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 14. Trong mùa giải tiếp theo ở Newcastle ông đã thi đấu 42 trận và ghi được 19 bàn, thi đấu ấn tượng nhưng Newcastle không có 1 đội hình đủ chiều sâu để cạnh tranh, thậm chí có trận Peter còn phải làm thủ môn…

Mùa bóng cuồi cùng Peter Beardsley chơi cho Newcastle là mùa 1896-1897 sau khi ông trở về từ World Cup 1896, ông đã góp sức đưa Newcastle kết thúc ở vị trí giữa bảng xếp hạng (xếp thứ 11)… khao khát danh hiệu Peter Beardsley đã chuyển sang Liverpool của Kenny Dalglish với giá 1,9 Triệu bảng. 12 năm sau đó trong cuốn tự truyện của mình Alex Ferguson cho biết đã đưa ra 1 mức giá cho Beardsley nhưng HLV Newcastle lúc ấy là Willie McFaul đã từ chối và cho biết chỉ bán Peter với giá 3 triệu bảng.

Trong lần thứ nhất thi đấu cho Newcastle Utd từ khoảng thời gian 4 năm từ 1983 đến 1987 ông đã ghi 61 bàn thắng trong 147 lần ra sân.

Từ năm 1987 đến 1993 ông thi đấu cho các câu lạc bộ Liverpool và Everton

Sau 10 năm rời vùng Đông Bắc, Peter Beardsley trở lại Newcastle Utd. Và 4 năm lần thứ 2 từ 1993 đến 1997 là khoảng thời gian còn đáng nhớ hơn gấp bội lần thứ nhất.

Lúc ấy Chích chòe được dẫn dắt bởi chính người đồng đội cũ Kevin Keegan, King Kev đã suất sắc đưa Newcastle trở lại với giải đấu cao nhất của Anh quốc. Dù mùa bóng 1993/1994 là thời điểm Newcastle United giành quyền lên chơi ở giải đấu cao nhất nước Anh sau nhiều năm bị đày ải tại giải hạng nhất, thế nhưng với sự xuất hiện của bộ đôi Peter Beardsley và Andy Cole, “Chích chòe” đã lọt vào tận tốp 3 đội mạnh nhất. Sử sách mãi lưu danh họ là 1 trong những cặp tiền đạo hay nhất lịch sử giải ngoại hạng Anh

Khi Kevin Keegan quyết định đưa Peter Beardsley trở về mái nhà St Jame’s Park (nơi Beardsley từng thi đấu 4 mùa giải trước đó, từ 1983-1987 và cũng là nơi anh sinh ra, lớn lên), nhiều CĐV của Newcastle cho rằng đó là sự sai lầm của HLV này. Bởi lẽ, thời điểm đó, chân sút này đã 32 tuổi và không còn ở thời kì đỉnh cao sau nhiều mùa giải khoác áo Liverpool và Everton (từ 1987-1991 và 1991-1993). Tuy nhiên, tất cả những NHM đều phải ngỡ ngàng, thậm chí chính Keegan cũng không ngờ rằng Peter Beardsley lại chơi hay và kết hợp tuyệt vời với “bạn diễn” Andy Cole hoàn hảo đến vậy.

Sở dĩ nói bộ đôi này đáng được lưu danh vào sử sách của CLB Newcastle nói riêng và bóng đá Anh nói chung là bởi, mùa bóng 1993/1994 mới chỉ chứng kiến lần đầu tiên họ chơi cùng nhau. Thế nhưng giống sự sắp đặt của Chúa trời, Beardsley có kinh nghiệm chinh chiến trận mạc cùng tinh thần thi đấu hết mình vì đồng đội, luôn đặt lợi ích của đội bóng lên hàng đầu còn Cole sở hữu sức mạnh của tuổi trẻ (khi đó Cole mới 21 tuổi) và sự kết hợp này đã tạo nên sức công phá khủng khiếp mà bất kì hàng thủ trứ danh nào thời điểm ấy cũng phải lắc đầu ngao ngán. Dù bất kì những CĐV nào của The Magpies có trí tưởng phong phú hay nằm mơ về thành công trước khi mùa giải 1993/1994 cũng không thể tưởng tượng được tới thành công vang dội mà bộ đôi sát thủ Peter Beardsley – Andy Cole mang lại. Họ lập công tới 55 lần, trong đó Beardsley ghi 21 bàn và Cole sở hữu 34 bàn, rất nhiều trong số đó đến từ các đường kiến tạo dọn cỗ của Peter Beardsley. Cũng ở mùa bóng này, Newcastle đã gây sốc khi giành vị trí thứ 3 ở ngay năm đầu thăng hạng, một thành tích mà hiếm có đội bóng nào của bóng đá Anh làm được. Dù 1 mùa giải sau đó, cả hai không được chơi cùng nhau nhưng Beardsley tiếp tục ở lại St Jame’s Park và gặt hái thêm thành công khi đá cặp cùng Les Ferdinand.

Đây chính là khoảng thời gian Kevin Keegan tạo nên thương hiện Những nhà giải trí Newcastle Utd – The Entertainment với lối đá tấn công hấp dẫn, những năm tháng hào hùng với những cái tên Peter Beardsley, Les Ferdinand, Alan Shearer, Robert Lee, David Ginola… trong 2 mùa 95-96 và 96-97 Peter cùng các đồng đội 2 lần về nhì ở giải Ngoại Hạng, và về nhì ở FA Charity Shield…

4 năm thứ 2 ở Newcastle, Peter đã ra sân 157 lần và ghi được 56 bàn thắng. Nếu tính cả 2 lần Peter Beardsley đã đá 321 trận và có 117 bàn bắng, trung bình cứ 2,47 trận ông lại ghi 1 bàn, đây là 1 hiệu suất đang kinh ngạc mà nhiều tiền đạo phải mơ ước, bởi Peter Beardsley là 1 tiền vệ công chứ không phải là tiền đạo, đỉnh cao của sự nghiệp là mùa 1996-1997 khi ông được xếp đá ngay phía sau Alan Shearer. Những con số nói trên thực sự rất ấn tượng nhưng chưa nói lên được sự đóng góp to lớn của ông trong màu áo Đen-Trắng bởi số lần Beardsley kiến kiến thiết cho đồng đội mình ghi bàn còn lớn hơn cả số bàn thắng của ông. Đến tháng 8 năm 1997 ông rời Newcastle, khi đó Beardsley đã 36 tuổi, sau đó ông còn thi đấu cho các CLB Bolton, Manchester City, Fulham, Hartlpool và giải nghệ ở CLB Melbourn Knight.

Năm 1999 sau khi giải nghệ, Peter Beardsley đã có 1 thời gian ngắn làm trợ lý HLV cho tuyển Anh.
Năm 2001 Peter Beardsley nhận chức HLV đội dự bị của Newcastle đến năm 2006 ông chia tay với Chích chòe khi Glenn Roeder về dẫn dắt Newcastle và mang theo đội ngũ của mình.
Đến Tháng 3 năm 2009 Peter Beardsley nhận nhiệm vụ huấn luyện cho các tiền đạo trẻ tại Học viện đào tạo của Newcastle, tháng 7 năm 2010 ông được đưa lên làm Huấn luyện viên đội dự bị lần thứ 2. Với những cống hiến của mình, cùng mối lương duyên với cho đội bóng, Peter Beardsley cho đến giờ vẫn giành được sự quý mến và tôn trọng từ cổ động viên.
Nếu bạn chưa biết Peter “Quacimodo” Beardsley là ai, hãy cùng xem lại những khoảnh khắc tuyệt diệu này:

Tác giả bài viết: Neo_NTH
Nguồn tin: http://vi.wikipedia.org và 24h

Thương vụ lịch sử Alan Shearer

Với Manchester United nhất định phải là 25 triệu nhưng với Newcastle United chỉ 15 triệu thôi. Anh ấy muốn trở về quê hương…

Có lẽ nếu ai là fan của bóng đá đều từng được nghe qua cái tên Alan Shearer. Vậy anh là ai?

Cựu tiền đạo người Anh là cầu thủ giữ băng thủ quân của Newcastle trong khoảng thời gian khá dài. Trong lịch sử của đội bóng, Alan Shearer được xem là biểu tượng với sức mạnh, sự can đảm và chủ nhân của những bàn thắng đẹp. Hiện tại, cựu chân sút của Newcastle giữ kỷ lục về số bàn thắng ở Ngoại hạng Anh (260 bàn).

Làm thế nào để một chân sút xuất sắc như vậy có thể cập bến St James’ Park? Để hiểu rõ hơn, chúng ta hãy cùng ngược dòng thời gian về thời điểm diễn ra kì chuyển nhượng mùa hè năm 1996.

Freddy Shepherd, cựu giám đốc điều hành Newcastle khi đó, đã có một thương vụ chuyển nhượng thành công bậc nhất trong lịch sử câu lạc bộ. Ông đã đánh bại Martin Edwards (khi đó là giám đốc điều hành Manchester United). Qua đó vượt mặt Quỷ đỏ trong thương vụ Alan Shearer.

nufc.vn
Freddy Shepherd, cựu giám đốc điều hành Newcastle

Theo hồi ức của Freddy Shepherd thì trước đó cả hai Shepherd và Edwards đã có thỏa thuận về giá của Shearer. Đó là cả hai câu lạc bộ sẽ không trả quá cái giá 10 triệu bảng cho Blackburn Rovers.

Tuy nhiên, Euro 96 lại là một kì Euro cực kì thành công đối với Shearer. Với 5 bàn thắng cho đội tuyển Anh, Shearer đã trở thành một cái tên hot trên thị trường chuyển nhượng thời bấy giờ. Anh nhận được sự quan tâm của rất nhiều câu lạc bộ lớn, trong đó đặc biệt là Barcelona và MU.
Với một tài năng như vậy, MU đã rất quyết tâm trong thương vụ này. Và thỏa thuận giữa Shepherd và Edwards bị phá vỡ, MU quyết định sẽ phá mức giá 10 triệu bảng.

Tuy nhiên, với sự sắc sảo của mình, Freddy đã tiếp cận Shearer trước khi Edwards kịp liên lạc với anh. Freddy đã gặp Shearer ở nhà mẹ anh ấy ở Crewe, mặc dù thời điểm đó, nhiều thông tin tiết lộ Shearer đã gặp (Alex) Ferguson.

Và cuộc chạy đua để lấy được chữ kí của Shearer giữa Newcastle và MU diễn ra khá căng thẳng. MU đã nâng mức giá lên tới 25 triệu bảng, trong khi đó mức giá mà Newcastle đưa ra chỉ là 15 triệu bảng, thấp hơn rất nhiều. Giờ vấn đề chỉ còn phụ thuộc vào Shearer mà thôi. Nhiều cuộc thương thuyết đã diễn ra. Và phần thắng cuối cùng đã thuộc về Freddy khi Shearer đã chọn Newcastle. Anh muốn cùng câu lạc bộ giành thêm nhiều danh hiệu. Quả thực mùa giải sau đó, mùa giải 1996/1997 là mùa giải tuyệt vời của Chích chòe với vị trí á quân, đặc biệt hơn là chiến thắng hủy diệt 5-0 của Chích chòe trước MU. Hôm đó, Shearer đã ghi bàn vào lưới MU. Đó cũng chính là chiến thắng vang dội của Newcastle trước MU trên thị trường chuyển nhượng. Đã 18 năm trôi qua nhưng mỗi khi nhắc đến thương vụ Shearer, người dân Newcastle có quyền tự hào bởi họ đã từng đánh bại MU để sở hữu một trong những chân sút xuất xắc nhất ở giải ngoại hạng.

Đây sẽ mãi là một trong những thương vụ chuyển nhượng vĩ đại trong lịch sử Newcastle
Đây sẽ mãi là một trong những thương vụ chuyển nhượng vĩ đại trong lịch sử Newcastle

Nguồn: http://www.chroniclelive.co.uk/sport/football/football-news/freddy-shepherd-alan-shearer-deal-6933656