8 ngôi sao thế giới suýt chút nữa đã cập bến Newcastle

Một mùa hè khác của những lời đồn thổi và sự phỏng đoán lố bịch lại đến. Không đâu như Newcastle nơi những cuộc tán gẫu cho phép những fan thực dụng nhất vẫn có dù chỉ một giây mơ đến những thứ không thể, trước khi bị đánh thức bởi sự lạnh lẽo và nhẫn tâm của sự thật.

Tương phản với chính sách chi tiêu dè xẻn, hà tiện hiện nay, Newcastle không hề ngại việc táo bạo theo đuổi những ngôi sao lớn nhất trên hành tinh trong những năm trước khi Mike Ashley cho tạm ngừng mọi phương thức tuyển mộ cầu thủ.

Dưới đây là 8 tên tuổi lớn đã ở rất gần màu áo sọc đen trắng nhưng chưa từng gia nhập Newcastle…

8. Zinedine Zidane

Nhiều người sẽ nhớ về việc ông chủ Blackburn là Jack Walker, trong một lần đáng hổ thẹn đã hỏi huấn luyện viên Kenny Dalglish năm 1995, tại sao còn muốn mang một Zidane trẻ tuổi về Ewood Park trong khi vốn đã sở hữu tài năng Tim Sherwood. Chuyện ít biết đến hơn là Newcastle cũng đã từ chối cơ hội có được chữ ký của cầu thủ 24 tuổi này với cái giá không tưởng chỉ 1.2 triệu bảng từ Bordeaux năm 1996, với suy nghĩ rằng cầu thủ giỏi nhất của nước Pháp ấy “chưa đủ tốt” để chơi ở giải Hạng Nhất Anh chứ chưa nói đến giải Ngoại hạng.

Nói rằng thứ bậc ở St James’ Park đã làm nhận định sai lầm là không đúng. Một vài tháng sau, Zizou chuyển đến Juvetus, mài rũa tài năng nổi bật của mình ở Seria A, trước khi vươn đến dải ngân hà của Real Madrid với số tiền khổng lồ 48 triệu bảng Anh – hơn gấp 40 lần số tiền chúng ta đã từng có thể mua được anh ấy – và anh đã đưa bản thân trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Newcastle, trong lúc đó, vẫn đang tiếp tục buồn về lỗi lầm lớn nhất trong lịch sử câu lạc bộ.

7. Rivaldo

Mùa hè năm 2002, Sir Bobby Robson, người mới được phong Hiệp sĩ trong mùa xuân sau khi dẫn dắt Newcastle đến sân chơi Champions League, bắt đầu nhiệm vụ mang về sân St.James’ Park một trong những cầu thủ tốt nhất thế giới lúc đó. Rivaldo, cầu thủ vừa đạt danh hiệu “World Football of the Year”, là cái tên được ưu tiên đầu tiên trong danh sách chuyển nhượng của Robson và cũng được xem là mắt xích còn thiếu trong giấc mơ giải cơn khát danh hiệu từ năm 1969 ở Tyneside.

Thỏa thuận ký hợp đồng với Rivaldo trước World Cup ở Hàn Quốc được nói rằng đã thành công với Barcelona. Rivaldo có viễn cảnh trở thành cầu thủ dưới đội quân Newcastle của Robson, người đã dại dột khẳng định ở buổi họp báo của BBC rằng Rivaldo sẽ chắc chắn trở thành cầu thủ của mình chỉ trong những tuần tới. Nhưng như những gì đã biết, Rivaldo đã có một hành trình tuyệt vời ở World Cup, bất chấp sự việc tranh cãi trong trận gặp Thổ Nhĩ Kỳ, bởi người Brazil đã bảo vệ thành công danh hiệu vô địch lần thứ năm và cầu thủ 30 tuổi này đã thu hút được sự chú ý của AC Milan, đội bóng mà anh ký hợp đồng chuyển nhượng tự do sau khi hết hợp đồng ở Nou Camp.

6. Wayne Rooney

Bạn còn nhớ những ngày Newcastle có vị chủ tịch với tham vọng mang những cầu thủ tốt nhất về St James’ Park không? Freddy Shepherd, người bị fan Newcastle nói xấu rất nhiều, không bao giờ trốn tránh những thương vụ lớn dù ông có rất ít hy vọng thực hiện được những mục tiêu mang thành công và danh hiệu về Tyneside. Một trong số đó là vụ của tài năng trẻ Wayne Rooney năm 2004. Mới có tiền từ thương vụ bán Jonathan Woodgate và với 13 triệu bảng đang có trong tay, Shepherd cố gắng cạnh tranh cùng Manchester United để lấy chữ ký của Rooney, trong bối cảnh Everton từng từ chối bán cầu thủ này với giá 23 triệu bảng và 23.5 triệu bảng.

Thậm chí đã có lúc tưởng như Rooney đã gia nhập Magpies do anh tuyệt vọng cần rời khỏi Goodison Park và đồng thời có tình bạn thân giữa Shepherd và người đại diện Paul Stretford của Rooney làm cơ sở. Tuy nhiên như những gì đã biết, Sir Alex Ferguson đưa ra lời đề nghị cho Rooney và Everton đã không thể từ chối.

12 tháng sau, Shepherd mua Michael Owen với cái giá 16 triệu bảng. Và, phần còn lại của lịch sử như các bạn đã chứng kiến.

5. Luis Figo

Hãy nghĩ đến Luis Figo, mặc bộ sọc đen trắng, vuốt ve quả bóng quanh sân St James’ Park và hãy chìm đắm vào suy nghĩ ấy một lát. Thật hấp dẫn phải không? Điều đó đã có thể trở thành hiện thực nếu Graeme Souness thực hiện được những gì mình muốn. Năm 2005, Figo lúc đó 32 tuổi, là một cầu thủ tự do sau khi hợp đồng ở Real Madrid hết hạn, nơi anh từng có 6 mùa giải rất thành công. Anh mong muốn kết thúc sự nghiệp rực rỡ của mình ở nước Anh.

Những cuộc đàm phán thậm chí đã diễn ra với huyền thoại người Bồ Đào Nha về một hợp đồng chuyển nhượng tự do đến St James’ Park. Thương vụ này có vẻ đã thành công, khúc mắc duy nhất là mức lương 90 ngàn bảng một tuần, dù xứng đáng với chuyến du lịch 1 năm này của Figo. Thế nhưng Newcastle không chấp nhận mức lương ấy. Figo sau đó gia nhập Inter, vô địch Seria A trong cả 4 mùa giải cùng đội chủ sân San Siro trước khi kết thúc sự nghiệp năm 2009.

Bên lề: hình như có một xu hướng đáng tiếc của Newcastle khi luôn để mất cầu thủ vào tay những đội bóng nước Ý. Tính đến giờ đã là 3 người rồi.

4. Bastian Schweinsteiger

Thất bại trong việc mua Schweinteiger được nhiều người đánh dấu như là sự kiện làm giọt nước tràn ly trong lần thứ hai Keegan làm huấn luyện viên trưởng Newcastle. Sau những lần thất vọng khi James Milner bị bán, Mike Ashley không chỉ từ chối thay thế vị trí của Milner bằng Schweinteiger mà còn đồng ý mang về Ignacio Gonzalez theo dạng cho mượn và vứt 5.7 triệu bảng để mua cầu thủ không hữu dụng Xisco, Keegan rời khỏi vị trí huấn luyện viên trưởng.

Thời điểm đó Schweinteiger có thể tự do rời khỏi Bayern Munich với giá hời 3 triệu bảng, được Louis Van Gaal cho đá ở vị trí tiền vệ trung tâm sau một thời gian dài giữ vị trí đá cánh. Tuy nhiên, cho dù Schweinteiger đã đạt đến mức độ của một trong những tiền vệ trung tâm tốt nhất châu Âu, một cầu thủ chất lượng như anh có vẻ vẫn không đủ để cứu được một mùa giải mà có lẽ tốt nhất không nên nhắc lại nữa.

3. Luka Modric

Tương tự như chiến thuật được sử dụng khi ký hợp đồng với Yohan Cabaye năm 2011, Newcastle từng xác định Modric là hợp đồng đầy tiềm năng hồi đầu năm 2008 với mục đích có được chữ ký của tuyển thủ được đánh giá cao người Croatia trước khi Vòng chung kết Euro diễn ra tại Lisbon vào mùa hè, đề phòng việc giá của Modric sẽ nhân lên đáng kể nếu anh có màn trình diễn ấn tượng. Mức phí 12 triệu bảng Anh đã được thỏa thuận với Dinamo Zagreb và cầu thủ 22 tuổi này thậm chí đã được đi thăm quan cơ sở vật chất tập luyện của câu lạc bộ.

Nhưng vẫn còn một trở ngại là Keegan. Hiển nhiên vị huấn luyện viên cũ của chúng ta không muốn hy sinh một phần của ngân sách chuyển nhượng 50 triệu bảng vào Modric, cầu thủ đồng thời có sự quan tâm của Arsenal, Chelsea và Barcelona, bất chấp tiềm năng rõ rệt của anh. Thay vào đó, Keegan tuyển mộ Danny Guthrie và Jonas Gutierrez trước khi Dennis Wise chứa chất tiếp Nacho Gonzalez trong ngày cuối cùng của kỳ chuyển nhượng. Modric gia nhập Tottenham với giá 16.5 triệu bảng Anh và giờ đây là cầu thủ đá chính ở Real Madrid. Keegan rời khỏi câu lạc bộ và Newcastle đã xuống hạng. Vài người có thể gọi đó là một cuộc đào thoát may mắn của Modric!

2. George Weah

Tháng 1 năm 1995 Keegan làm chấn động làng bóng đá thế giới khi ông quyết định bán Andy Cole cho Manchester United mà không có một sự thay thế rõ ràng nào trong đội hình và cho dù Cole không hề yêu cầu rời đi. Keegan biện hộ và mong fan tin tưởng đến một cuộc trao đổi huyền thoại. Nhưng phải đến mùa hè năm sau, 7 triệu bảng có được từ thương vụ bán Cole mới được sử dụng để tìm kiếm người thay thế là Les Ferdinand từ QPR.

Tuy nhiên có một cầu thủ mà Keegan đã để mắt tới trước khi Sir Les Ferdinand gia nhập Newcastle. Đó là cầu thủ xuất sắc người Liberia, người ghi bàn chỉ như một thú vui ở Ligue 1 trong đội PSG. George Weah đã nằm trong kế hoạch mua bán của Keegan, và chỉ có một thỏa thuận giữa gã khổng lồ nước Pháp với AC Milan mới khiến mọi thứ thay đổi. Weah sau này đã thừa nhận rằng anh đã thấy bị lôi cuốn đến Tyneside. Anh nói: “Tôi muốn thử sức với mọi cơ hội của mình và sẽ không ký vào hợp đồng với Milan nếu biết trước việc được Newcastle quan tâm.”

1. Ibrahim Ba

Đã từng một thời được cho là tài sản quý giá nhất của Pháp, ngôi sao đội AC Milan là Ibrahim Ba từng nhiều lần liên lạc với Newcastle trong thời kỳ Sir Bobby tìm kiếm cầu thủ đá cánh để cung cấp bóng cho Shearer ghi bàn trong chiến dịch năm 2000/01. Ibrahim Ba trước đó đã từng suýt ký vào bản hợp đồng 5.2 triệu bảng gia nhập Newcastle dưới thời Ruud Gullit, nhưng thất bại ở vòng kiểm tra y tế sau khi được báo cáo chấn thương đầu gối lâu năm. Trong một lần tuyên bố để phản bác vấn đề này, anh nói “Newcastle nói rằng không ai có thể bảo đảm trong trường hợp của một cầu thủ như tôi và thương vụ này sẽ kết thúc. Làm sao tôi có thể chấp nhận vấn đề sức khỏe đó với Gullit, người bị chấn thương còn nhiều hơn bất cứ ai.”

Việc gọi Gullit của chúng ta là người đạo đức giả sẽ giúp Ba có rất nhiều bạn bè ở Tyneside, nhưng khi Robson gọi anh đến Newcaste, Ba không hề nghĩ đến việc rời khỏi San Siro để sang St James’ Park. Có lẽ Ba sẽ hối tiếc với quyết định này. Sau khi rời Milan năm 2003, lang thang ở 4 câu lạc bộ trong nhiều năm kể cả một mùa giải ở Ngoại hạng Anh dưới màu áo Bolton Wanderers, anh lại đi đúng một vòng và trở về Milan trước khi treo giày năm 2008.